Hắn bước ra từ nhà vệ sinh với một khẩu AK-47, một khẩu súng lục, một con dao rọc giấy và 270 viên đạn. Mục tiêu: Biến chuyến tàu cao tốc 554 hành khách thành một cuộc thảm sát.
Nhưng hắn không ngờ rằng, trên chuyến tàu đó có Spencer Stone – một chàng trai 23 tuổi đã chọn cách lao thẳng về phía họng súng thay vì trốn chạy.
Đọc để thấy rằng: Anh hùng không chỉ có trong phim, họ ở ngay giữa chúng ta.
Người Hùng Trên Chuyến Tàu Đến Paris
Một tay súng với 270 viên đạn bước lên chuyến tàu đến Paris. Một phi công không vũ trang đã lao vào hắn, bị chém vào cổ và vẫn tiếp tục chiến đấu. 554 hành khách đã sống sót vì anh không dừng lại.
Ngày 21 tháng 8 năm 2015. Chuyến tàu Thalys số 9364 đang lao vun vút qua Bỉ hướng về Paris với tốc độ 300 km/h.
Spencer Stone, một hạ sĩ quân đội Mỹ 23 tuổi, đang thợp mắt trên ghế. Anh đang trong kỳ nghỉ, du lịch bụi khắp châu Âu cùng hai người bạn thời thơ ấu từ Sacramento, Alek Skarlatos, một lính Vệ binh Quốc gia vừa trở về từ Afghanistan, và Anthony Sadler, một sinh viên đại học.
Họ đáng lẽ đang được thư giãn. Ngắm nhìn châu Âu. Tạo nên những kỷ niệm đẹp.
Thế rồi, một người đàn ông bước ra từ nhà vệ sinh, tay lăm lăm khẩu súng trường tấn công AK-47.
Ayoub El Khazzani, một người Morocco 25 tuổi có liên hệ với các nhóm cực đoan, đã lên tàu ở Brussels. Hắn giấu một khẩu AK-47, một khẩu súng lục Luger, một con dao rọc giấy, 270 viên đạn và một chai xăng trong ba lô.
Hắn bước vào toa tàu và nổ súng.
Tiếng súng trong một toa tàu kín thật chói tai, gây mất phương hướng và kinh hoàng. Hành khách la hét. Một số người lao xuống dưới ghế. Những người khác ép mình sát cửa sổ. Một hành khách mang hai dòng máu Pháp-Mỹ, Mark Moogalian, đã lao tới giật khẩu súng và bị bắn vào lưng.
El Khazzani vật lộn với vũ khí, nó bị kẹt đạn và hắn rút súng lục ra.
Hắn chỉ cách toa tàu chật kín 554 người có 3 mét. Hắn có 270 viên đạn. Hắn có thời gian. Con tàu đang di chuyển với tốc độ gần 300 km/h. Không thể chạy thoát. Cảnh sát phải mất ít nhất vài phút mới tới nơi.
Đây lẽ ra đã là một cuộc thảm sát.
Bản Năng Và Hành Động
Spencer Stone choàng tỉnh bởi tiếng súng.
Quá trình đào tạo của anh đã kích hoạt trước cả khi anh kịp suy nghĩ. Anh là một kỹ thuật viên y tế, được huấn luyện về chăm sóc thương vong trong chiến đấu, được diễn tập về cách phản ứng với các mối đe dọa. Nhưng anh không có vũ khí. Không áo chống đạn. Không có quân tiếp viện.
Anh có vài giây để quyết định: trốn đi và hy vọng, hoặc hành động.
Stone đứng dậy, nhìn Skarlatos, và không nói một lời, họ cùng lao lên.
Stone xông tới.
Không tính toán chiến thuật. Không cẩn trọng. Anh chỉ chạy hết tốc lực dọc lối đi về phía tên khủng bố có vũ trang vừa mới bắn người.
Đây là điều mà hầu hết mọi người không hiểu về lòng anh hùng: nó không được tính toán. Nó là bản năng. Stone không cân nhắc tỷ lệ thắng hay cơ hội sống sót. Anh chỉ hành động.
El Khazzani thấy anh đang lao tới và nổ súng. Khẩu súng lục bị hỏng hóc, không nổ.
Stone rút ngắn khoảng cách trong vài giây. Anh kẹp cổ El Khazzani và quật hắn xuống sàn. Hai người đàn ông vật lộn trong lối đi hẹp El Khazzani vùng vẫy, Stone cố gắng khống chế hắn.
Sau đó, El Khazzani rút dao rọc giấy ra.
Hắn chém vào mặt, cổ, tay của Stone bất cứ chỗ nào hắn có thể chạm tới. Lưỡi dao rạch mở cổ Stone, cắt sâu vào cơ và động mạch. Máu phun khắp sàn tàu. Ngón tay cái của Stone gần như bị đứt lìa.
Stone không buông tay.
Skarlatos ập đến, giật lấy khẩu AK-47, liên tục dùng nó đập vào người El Khazzani trong khi cố gắng tìm cách sửa lỗi kẹt đạn để bắn hắn nếu cần. Sadler tham gia giúp khống chế kẻ tấn công đang vùng vẫy. Chris Norman, một chuyên gia tư vấn người Anh 62 tuổi, cũng lao vào giúp sức.
Bốn người đàn ông một người đang chảy máu đầm đìa, một người cầm khẩu súng kẹt đạn, hai dân thường không được đào tạo đã đè chặt một tên phiến quân có vũ trang đang lên kế hoạch giết người hàng loạt.
Cuối cùng, họ lật úp được hắn xuống. Skarlatos siết cổ cho đến khi hắn bất tỉnh. Họ trói hắn lại bằng thắt lưng và cà vạt.
Mối đe dọa đã bị vô hiệu hóa.
Người Hùng Không Nghỉ Ngơi
Sau đó, Stone gục xuống.
Máu tuôn ra từ vết thương ở cổ. Anh bị đứt động mạch. Trong chiến đấu, đây là vết thương thuộc "giờ vàng" bạn chỉ có khoảng 60 phút để đến bàn mổ nếu không sẽ chết. Trên một con tàu đang chạy giữa vùng nông thôn nước Bỉ, không có phòng phẫu thuật nào cả.
Nhưng Stone là một nhân viên y tế. Ngay cả khi đang mất máu, sự huấn luyện vẫn dẫn dắt anh.
Anh ấn ngón tay cái vào vết thương ở cổ mình để chặn động mạch lại. Giữ áp lực. Tập trung để không bị ngất đi.
Rồi anh nhìn thấy Mark Moogalian, người đàn ông bị bắn trước đó. Moogalian đang nằm trên lối đi, máu chảy ra từ lưng, vợ ông đang la hét bên cạnh.
Stone, lúc này đã lơ mơ, một tay tự giữ động mạch cổ của mình, đã bò đến bên Moogalian và bắt đầu sơ cứu cho ông.
Với một tay giữ cổ mình và tay kia kiểm tra vết thương cho Moogalian, Stone đánh giá vết bắn. Xuyên qua lưng, có thể vào phổi. Moogalian đang thở dốc, lịm dần.
Stone giữ cho ông ấy tiếp tục nói chuyện. Giữ cho ông ấy tiếp tục thở. Áp chặt vết thương. Anh làm tất cả những gì quá trình đào tạo yêu cầu trong khi chính mình cũng đang mất máu đến chết.
Hậu Quả Và Sự Khiêm Nhường
Con tàu dừng khẩn cấp tại Arras, Pháp. Các nhân viên y tế ập lên tàu. Stone được đưa đến bệnh viện ở Lille trong tình trạng ngàn cân treo sợi tóc. Các bác sĩ phẫu thuật đã làm việc trong nhiều giờ. Sau này họ nói với các phóng viên rằng Stone lẽ ra đã phải chết, vết thương ở cổ chỉ cách tử vong vài milimet, và lượng máu mất đi đủ để giết chết anh trước khi đến được bệnh viện.
Nhưng anh đã sống sót.
Khi Stone tỉnh dậy vài giờ sau đó, vẫn còn choáng váng vì thuốc mê và việc truyền máu, câu nói đầu tiên của anh là một câu hỏi:
"Có ai khác bị thương không?"
Các nhân viên y tế sững sờ. Anh suýt chết. Ngón tay cái bị dập nát. Cổ bị chém toác. Vậy mà anh lại hỏi về những người khác.
Họ nói với anh: Mark Moogalian đã sống sót. Hai hành khách khác bị thương nhẹ. Nhờ sự can thiệp của Stone và những người bạn, không còn ai khác bị trúng đạn.
Kế hoạch của El Khazzani là hành quyết càng nhiều người càng tốt, sau đó dùng xăng đốt cháy con tàu. Hắn có 270 viên đạn. Hắn có một toa tàu đầy người. Hắn có thời gian. Thay vào đó, hắn chỉ kịp bắn khoảng 3 phát trước khi bị Spencer Stone quật ngã.
Ý Nghĩa Của Lòng Dũng Cảm
Hậu quả sau đó thật khó tin. Tổng thống Pháp François Hollande đã trao tặng cả ba người Mỹ: Stone, Skarlatos và Sadler. Huân chương Bắc đẩu Bội tinh (Légion d'honneur), vinh dự cao quý nhất của nước Pháp.
Mỗi khi có ai đó gọi mình là anh hùng, Stone đều từ chối. "Tôi chỉ làm những gì mà bất kỳ ai cũng sẽ làm thôi," anh nói.
Nhưng đó là lời nói dối mà bất kỳ ai làm được điều phi thường cũng thường tự nói với mình. Hầu hết mọi người sẽ không làm thế. Hầu hết mọi người không thể làm thế.
Khi tiếng súng nổ ra, bản năng con người là đứng hình, tháo chạy hoặc ẩn nấp. Chiến đấu là phản ứng hiếm hoi nhất. Chiến đấu khi không có vũ khí chống lại kẻ có 270 viên đạn là điều gần như chưa từng nghe thấy.
Stone không do dự. Không tính toán. Không chờ đợi ai khác hành động. Anh chỉ lao lên.
Đó không phải là "điều mà bất kỳ ai cũng sẽ làm". Đó là điều mà hầu như không ai làm và là điều mà tất cả chúng ta đều hy vọng ai đó sẽ làm khi chúng ta bị kẹt trên một chuyến tàu cùng một tên khủng bố.
Năm 2018, Clint Eastwood đã làm một bộ phim về sự kiện này mang tên The 15:17 to Paris, với sự tham gia của chính Stone, Skarlatos và Sadler đóng vai chính mình. Đó là những người bình thường đã làm nên một điều phi thường.
Vào ngày 21 tháng 8 năm 2015, trong 90 giây trên chuyến tàu đang lao đi, Spencer Stone chính là những gì thế giới cần: một người chạy về phía nguy hiểm khi mọi người khác đều chạy đi.
Một tên khủng bố với 270 viên đạn dự định giết hàng trăm người. Hắn không giết được ai cả.
Bởi vì một quân nhân đã quyết định rằng việc ngồi yên nhìn mọi người chết đi không phải là một lựa chọn, ngay cả khi ngăn chặn nó đồng nghĩa với việc chính mình phải hy sinh.
Đó là câu hỏi mà những anh hùng thường hỏi. Không phải là "Tôi có ổn không?", mà là "Có ai khác bị thương không?"
Câu trả lời là không. Bởi vì anh đã không ngừng chiến đấu.
Trailer phim: (dựa trên chuyện có thật, do chính Stone thủ vai chính) tựa đề:
The 15:17 To Paris


No comments:
Post a Comment