Tại Vương quốc Anh, một cách tưởng niệm đầy tinh tế dành cho sức sống bền bỉ của thiên nhiên đang dần hình thành dọc theo những công viên ven sông: những chiếc ghế băng được chạm khắc từ các thân cây đổ vì bão gió, mỗi chiếc ghế là một câu chuyện được khắc lại theo thời gian.
Thay vì chặt những cây còn khỏe mạnh hay dùng gỗ thương mại, người ta tận dụng chính những cây đã ngã xuống trong các trận cuồng phong. Mỗi ghế đều có gắn một tấm bảng nhỏ, ghi rõ loài cây, số tuổi ước tính, cùng tên và ngày của cơn bão đã quật ngã nó — biến ghế thành một ký ức sống về lịch sử của cảnh quan.Những chiếc ghế ấy vừa là nơi dừng chân nghỉ ngơi, vừa là chốn để con người lặng lẽ suy ngẫm. Ngồi trên một thân sồi 120 năm tuổi bị bão Eunice hạ gục, hay trên một cây thông Scotland ngã xuống trong bão Arwen, con người cảm thấy như đang kết nối với vòng đời của thiên nhiên và những hiện tượng thời tiết đã góp phần định hình môi trường quanh mình.
Gỗ được xử lý ở mức tối giản, để giữ lại dáng vẻ tự nhiên nhất: những mắt gỗ, vân gỗ, thậm chí cả lớp vỏ xù xì vẫn được lưu giữ, như một cách tôn vinh sự sống độc nhất của từng cây.
Đặt dọc theo bờ sông, bên những lối mòn rừng, hay trong các khu vườn cộng đồng, những chiếc ghế này hòa hợp một cách tự nhiên với cảnh quan. Chúng cũng góp phần giảm lãng phí, vì tận dụng chính những gì thiên nhiên đã trao tặng. Ở một số cộng đồng, thợ mộc địa phương và tình nguyện viên cùng tham gia chế tác, biến mất mát thành vẻ đẹp nhờ sự tận tâm và tay nghề của họ.
Bằng cách trao cho cây ngã xuống một vòng đời mới, những “ghế bão” ở Anh nhắc nhở chúng ta rằng: ngay cả trong kết thúc, vẫn có sự tái sinh.
Mỗi chiếc ghế là một câu chuyện.
Mỗi lần dừng lại là một ký ức. 
St

No comments:
Post a Comment