; }

HỒ CHÍ MINH CÓ ĐÚNG LÀ ĐÃ ĐƯỢC UNESCO CÔNG NHẬN LÀ DANH NHÂN VĂN HÓA THẾ GIỚI HAY KHÔNG?

 Nguyễn Doãn Đôn

(Bài viết này xin được kính cẩn dâng lên hàng vạn Linh hồn người Đồng Bang trong đó có người bác của tôi đã bị ông Hồ theo Mao sát hại thời CCRĐ).
Thưa các quý vị, đây là câu hỏi mà rất nhiều người Việt chúng ta còn mơ hồ chưa trả lời cho thấu đáo được.
Xin thưa là ông Hồ Chí Minh không nhận được danh hiệu này! Mà UNESCO cũng không có danh hiệu này mà tặng cho bất kỳ ai!
Nếu có thì họ phải có Văn bằng, Huy chương, Huy hiệu hay biểu tượng gì đó; ví dụ như cái cúp cho giải nhất bóng đá Thế giới, hay tấm Huy hiệu mà Ngô Bảo Châu nhận được giải Field về toán học hay huy chương bằng vàng thật cho những vị nhận được giải Nobel v.v…
Thế thì Hồ Chí Minh có trong tay những thứ này không, mà chúng ta lại quả quyết rằng, ông ta được UNESCO trao tặng danh hiệu „Danh nhân Văn hóa Thế giới“???
Sự thực dẫn đến từ chuyện không có mà chúng ta cứ đinh ninh truyền cho nhau tưởng là có; chính là do sự tuyên truyền lệch lạc, sai trái của Đảng và Chính phủ VN . Họ đã lãnh tụ hóa, thần thánh hóa con người ông Hồ để ông thậm chí chết rồi mà vẫn không yên, vẫn còn phải ráng làm bình phong che chở cho họ.
Cả bộ máy Tuyên giáo của Trung ương muốn xây dựng ông Hồ thành vị Thánh, vị Cha già của Dân tộc để tạo ra tiếng vang. Họ muốn đánh bóng tô son, xây dựng lên một nhân vật huyền thoại, để lấy cớ tôn sùng một thứ Chủ nghĩa mà họ coi đó là cái phao để bám vứu để tìm danh và lợi. Nhân vật đó chết thì họ xây lăng và làm tượng đài để biểu dương và thể hiện về sức mạnh, mặc dù đó chỉ là phù phiếm .
Thường thì các nước càng yếu về nội lực, thì càng muốn thể hiện cái oai giả tạo ra ngoài để lấp liếm, che giấu cái yếu bên trong ngấm ngầm của họ; chứ các nước hùng cường thực sự thì họ không xây tượng đài lãnh tụ như nấm mọc sau mưa hay thích tổ chức duyệt binh khoe súng hết đạn, nhưng vẫn cố ngẩng cao nòng.
Thế nên năm 1990 Chính phủ VN mới tổ chức long trọng 100 năm ngày sinh của Hồ Chí Minh. Để „giải quyết khâu oai“ nên Đảng đã giao cho ông Võ Đông Giang ngày đó giữ chức Bộ trưởng-Chủ nhiệm ủy ban kinh tế đối ngoại trình thư lên UNESCO để họ ghi tên ông Hồ vào danh sách danh nhân Văn hóa Thế giới . (Ông Giang đã mất ngày 01.02.1998 tại Hà Nội).
Toàn bộ lá thư ông Võ Đông Giang viết gửi cho ông Amadou Mahtar M’Bow là Tổng giám đốc UNESCO đề ngày 14.04.1987 bằng cả tiếng Pháp và tiếng Việt. Tôi đã mất công chép nó ra từ bản chụp nguyên văn như sau:
„Thưa Ngài,
Tôi hân hạnh thông báo với Ngài quyết định sau đây của Cộng hòa Xã hội chủ nghĩ Việt Nam :
Nhân dân Việt Nam sẽ tổ chức trọng thể kỉ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh(19/5/1890-19/5/1990).
Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị Anh hùng Dân tộc, đồng thời là Nhà văn hóa xuất sắc của Việt Nam. Do vai trò và cống hiến vô cùng to lớn của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong sự nghiệp giải phóng Dân tộc của Nhân dân Việt Nam và sự gắn bó cuộc đời hoạt động của Người vào sự nghiệp đấu tranh chung của các dân tộc trên Thế giới vì hòa bình, độc lập Dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội. Do những đóng góp to lớn của Người vào việc giữ gìn và phát triển bản sắc văn hóa Việt Nam, chúng tôi nghĩ rằng kỉ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ có ý nghĩa quan trọng đối với Dân tộc Việt Nam mà còn có ý nghĩa Quốc tế lớn lao.
Vì lẽ đó, Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam quyết định trình Đại hội đồng khóa 24 thông qua Nghị quyết kỉ niệm lần thứ 100 ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Tôi xin trân trọng đề nghị Ngài ghi tên Chủ tịch Hồ Chí Minh vào danh sách danh nhân Thế giới sẽ được tổ chức kỉ niệm vào năm 1990 và ghi vấn đề này vào chương trình nghị sự của Đại hội đồng khóa 24. Tôi hy vọng được sự cộng tác giúp đỡ của UNESCO cho những hoạt động trong nước và tại UNESCO kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
Xin gửi Ngài lời chào trân trọng.
Võ Đông Giang
Bộ trưởng , Chủ tịch Ủy ban Quốc gia UNESCO của Việt Nam „ (Hết trích)

Đó là toàn bộ nội dung bức thư về phía VN viết chủ động trình lên UNESCO để cầu cạnh, xin xỏ và đề nghị. Và đó cũng là nguyên nhân làm cho chúng ta lẫn lộn, nhầm tưởng nội dung của lá thư này là lời công nhận và ghi nhận của phía UNESCO. Là không có đâu!
Thực tình thì về phía VN đề cao, khen ngợi hay kể lể công trạng của ông Hồ Chí Minh chỉ là một phía chủ quan của Chính phủ VN tự cao, tự đại phịa ra mà thôi.Chứ UNESCO làm sao mà tự kê khai, đánh giá và nhận xét thành tích của cái ông mới ngày nào còn ôm gạch làm anh nuôi dưới tầu được; mà hơn nữa cũng không phải đó là công việc hay nhiệm vụ của họ.
UNESCO cũng không có chủ trương hay đường lối chủ động để khen những nhân vật như thế. Chúng ta „tự sướng“ mà đề nghị lên thôi.
Hàng năm họ chỉ tạo ra phong trào đã thành nếp cho các nước tham gia tổ chức này có nhu cầu đề đạt những danh nhân nào của nước mình lên khen ngợi không, rồi sau đó tổ chức UNESCO mới thông báo danh sách cho tất cả các thành viên biết để có thể mừng cho nhau, giao lưu với nhau; từ đó mà tăng thêm sự hiểu biết hữu nghị lẫn nhau mà thôi.
Chứ không có ý định là những người do các nước đề bạt lên là cả tổ chức UNESCO ép phải công nhận đó là danh nhân chung cho tất cả!
Tôi cho rằng Tuyên giáo của Đảng CS VN đã cố ý làm cho sự việc lẫn lộn“ đánh lận con đen“ và đánh tráo cái đề nghị của mình thành lời công bố, thành lời công nhận của UNESCO để có danh hão này gán tặng cho Hồ Chí Minh.
Trụ sở UNESCO hiện nay còn lưu trữ hồ sơ về kỳ họp lần thứ 24 vào tháng 10 năm 1987. Trích một đoạn có liên quan đến đề nghị của phía VN, với nội dung bằng tiếng Pháp được dịch ra như sau (có bản tiếng Pháp ở dưới) với nội dung là:
„Nhắc lại nghị quyết 18/C - 4,351 liên quan đến việc tưởng niệm ngày sinh của các danh nhân và các sự kiện đã để lại dấu ấn phát triển của nhân loại,
Ghi chú rằng năm 1990 sẽ đánh dấu bách niên ngày sinh của chủ tịch Hồ Chí Minh, anh hùng giải phóng dân tộc người Việt và là một danh nhân văn hoá của Việt Nam,
Xét rằng chủ tịch Hồ Chí Minh, một biểu tượng nổi bật của khẳng định quốc gia, người đã dành trọn đời cho việc giải phóng người Việt, đóng góp vào cuộc đấu tranh chung cho hoà bình, cho độc lập quốc gia, cho dân chủ và phát triển xã hội,
Xét rằng sự đóng góp đa diện của của chủ tịch Hồ Chí Minh trong lãnh vực văn hoá, giáo dục và việc kết tinh văn hoá truyền thống của người Việt, nền văn hoá đã kéo dài hàng nhiều ngàn năm, và tư tưởng của ông ấy mang lại cảm hứng cho con người trong việc khẳng định bản sắc văn hoá và cổ suý sự hiểu biết chung,
1. Đề nghị các quốc gia thành viên tham gia chào mừng kỷ niệm bách niên sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh bằng cách sắp xếp các sự kiện như môt hành động tưởng niệm ông ta, nhằm trải rộng tư tưởng to lớn và việc làm của ông ấy trong việc giải phóng dân tộc;
2. Thỉnh cầu ngài Tổng Giám Đốc UNESCO có những biện pháp thích hợp nhằm chào mừng bách niên sinh nhật của chủ tịch Hồ Chí Minh và hỗ trợ các hoạt động tưởng niệm trong dịp ấy, cụ thể ở Việt Nam.“ (Hết trích).
Như thế chúng ta thấy rằng Nghị quyết của UNESCO ngày đó chỉ có trách nhiệm là thông báo ra cho các nước thành viên là phía VN họ đề nghị về một nhân vật Hồ Chí Minh là như thế. Họ chỉ nhắc lại cái thành tích nhận định chủ quan đơn phương về ông Hồ qua đơn đệ trình của ông Võ Đông Giang mà thôi. Ở Nghị quyết này cũng chỉ viết thành tích của ông Hồ chỉ ở phạm vi Việt Nam mà thôi, chứ tuyệt nhiên không có từ nào nói là công trạng của ông Hồ đóng vai trò ảnh hưởng ra cả Thế giới!
Hội đồng UNESCO thông minh và làm đúng quy tắc là, họ chỉ trích dẫn và nhắc lại lời khen ông Hồ và lời đề nghị mong muốn đơn phương của phía VN ra cho các nước thành viết biết mà thôi. Còn các thành viên phản ứng, xử sự thế nào là tùy từng nước. Họ không trao giải gì cho ông Hồ, nên họ cũng không phải giơ tay, bỏ phiếu hay bình bầu.
Cũng trong tài liệu cuộc họp lần thứ 24 này của UNESCO tổ chức vào ngày 20 tháng 10 năm 1987 thì ngoài VN ra còn các nước khác họ cũng tự đề nghị khen danh nhân của họ là :
+ Thái Lan có Phya Anuman Rajadhon
+ Đức có Thomas Müntzer
+ Liên Xô có Anton Semionovitch Makarenko
+ Ấn Độ có Jawaharlal Nehru
+ Thổ Nhĩ Kỳ có Sinan
+ Việt Nam có Hồ Chí Minh
Trong 6 vị được các nước trên đưa lên muốn nhờ UNESCO đưa ra thông báo để các nước biết và tự nguyện vinh danh trên, thì không ai được UNESCO đích thân trao cho giải thưởng gì; mà chỉ mỗi trường hợp Jawaharlal Nehru của Ấn Độ là người duy nhất được , UNESCO ghi nhận rất cụ thể với dòng nhận xét là:
"Reconnaissant que ses travaux savants font partie intégrante du patri-moine culturel mondial"
Tạm dịch:
„Công nhận rằng các tác phẩm học thuật của ông là một phần không thể thiếu của di sản văn hóa thế giới"
Nghĩa là những tác phẩm của ông Nehru có tầm ảnh hưởng về phương diện Văn hóa Thế giới mà thôi. Chứ ông cũng không hề nhận được danh hiệu “Danh nhân văn hóa Thế giới” của UNESCO;
Huống hồ ông Hồ của VN chuyên đi học mót và đạo văn…Năm Mậu Thân 1968 thua bỏ mẹ ra, bộ đội miền Bắc chết như ngả rạ vì ông quá liều, thế mà ông vẫn tự sướng kêu lên: “Xuân này hơn hẳn mấy Xuân qua…”.
Thế nên năm 1969 ông mới ăn quả báo mà ra đi…
Theo lời nhận định của ông Hoàng Ngọc Diêu tôi cho là rất chuẩn, Đại ý là: UNESCO không hề tự ý vinh danh ông Hồ về lĩnh vực nào cả; mà họ chỉ thực hiện đúng như những gì mà phía VN thông qua đơn của ông Võ Đông Giang thỉnh cầu mà thôi. Vì Việt Nam là một thành viên (cũng có quyền như các quốc gia thành viên khác đã đề cử các nhân vật khác của quốc gia họ).
Giờ đây Trụ sở UNESCO vẫn còn giữ biên bản cuộc họp chuẩn bị cho nghị trình kỳ họp lần thứ hai mươi bốn vào n ăm 1987 với mênh mông nội dung, thì trong đó chỉ có một đoạn ghi ngắn và đơn giản dành cho VN vụ đ ề nghị ông Hồ nguyên văn là :
"Célébration en 1990 du centième anniversaire de la naissance du Président Ho Chi Minh (point proposé par la République socialiste du Viet Nam)"
Tạm dịch:
"Kỷ niệm ngày sinh của chủ tịch Hồ Chí Minh vào năm 1990 (phần được Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đề nghị)"
Cũng trên cơ sở đề nghị này mà UNESCO trong khi họp đã thỉnh cầu Tổng giám đốc UNESCO hỗ trợ việc chào mừng ngày sinh của Hồ Chí Minh, Có thể ý tứ xin cả chút vốn kinh phí, tài chính cho Việt Nam để VN có tiền mà tổ chức lễ kỷ niệm cho ông Hồ ở VN chăng? y hệt như bức thư của Võ Đông Giang đã "khẩn thiết đề nghị". Chứ hoàn toàn không hề có lễ kỷ niệm nào xảy ra tại UNESCO vào năm 1990.
Ngoài việc toà đại sứ Cộng Sản Việt Nam tự chạy vạy để thuê một phòng nhỏ trong văn phòng của UNESCO để tổ chức giả vờ đóng kịch vớt vát thể diện. Như lời ông Hoàng Ngọc Diêu kể lại.
Rõ ràng trong nghị quyết của cuộc họp lần thứ 24 và khâu chuẩn bị nghị trình họp trước đó UNESCO đã không hề mảy may có ý định hay chủ trương vinh danh ông Hồ Chí Minh như một "danh nhân văn hoá thế giới" mà chỉ ghi nhận ông ta là "anh hùng giải phóng dân tộc và là một danh nhân văn hoá của Việt Nam" mà thôi!
Nguyên văn bản tiếng Pháp: „héros de la libération nationale et éminenthomme de culture du Viet Nam“. Nói một cách chỉn chu là UNESCO đã chỉ sử dụng chính xác tinh thần, thậm chí câu cú ngôn từ đúng như trong bức thư của Võ Đông Giang đã viết để đưa vào nghị quyết cho cuộc họp lần thứ 24 vào tháng 10 năm 1987 mà thôi.
Hơn nữa nếu ta đọc kỹ thì thấy trong những lời đề nghị của UNESCO về trường hợp Hồ Chí Minh trong cuộc họp lần thứ 24 không hề có bất cứ chữ gì là "thế giới" dành cho Hồ Chí Minh; mà chỉ là “của Việt Nam” (du VietNam) mà thôi. Thế nên việc các nhà tuyên truyền đưa thêm hai chữ "thế giới" vào là lố bịch, dơ dáng, điêu toa và sai sự thật.
Thực ra cùng năm 1990 đó, UNESCO còn đề nghị kỷ niệm 100 năm ngày sinh của học giả người Thái Phys Anunman Rajadhon, Nhà giáo dục người Nga Makarenko, Lãnh tụ Jawaharlal Nehru của Ấn Độ, 400 năm ngày mất của kiến trúc sư Thổ Nhĩ Kỳ Sinan, 500 năm ngày sinh nhà cách mạng Tư sản Đức Thomas Muntzer; chứ đâu có riêng ông Hồ Chí Minh.


Chương trình hoạt động của UNESCO là hàng năm hoặc hai năm một lần tôi vào mạng thấy UNESCO trao tới 26 loại giải thưởng khác nhau cho các lĩnh vực Khoa học tự nhiên, Khoa học xã hội, Giáo dục, Thông tin và Văn hóa thì tôi đọc không có giải thưởng nào mang tên như phía Nhà nước VN ta tuyên truyền, tự xướng, tự nghĩ ra cái danh hiệu để cả Thế giới công nhận là „Danh nhân văn hóa Thế giới“!
Nguyễn Du hay Nguyễn Trãi của chúng ta cũng chỉ là do chúng ta thích lên thì phong cho các vị đó là “Danh nhân văn hóa Việt Nam” mà thôi. Chứ làm sao mà bắt cả Thế giới phong và công nhận được.
Nếu cho tôi xét duyệt thì ông Hồ cũng chả được là Danh nhân văn hóa Việt, chứ nói gì Thế giới.
Vì ngoài mấy bài thơ chúc Tết ra với lại 2 cuốn sách "Vừa đi đường vừa kể chuyện", "Những mẩu chuyện về đời hoạt ủa của Hồ Chủ Tịch"; ông viết để tự khen mình, mà đã chắc gì ông tự viết được, rồi ranh mãnh đề tên Tác giả là người khác thì ông thuộc dạng lừa đảo rồi, có công trạng gì lớn lao đâu. Bản Di chúc thì viết như gà rãi, chéo vẹo, lại sai ngữ pháp, dập xóa lung tung cả. Ông thua xa nhiều Nhà văn VN. Còn cuốn “Nhật ký trong tù” thì thực ra đâu có phải của ông. Điều này cố Giáo sư Viện trưởng Viện Văn học Đặng Thai Mai bố vợ Võ Nguyên Giáp biết rất rõ.
Đáng buồn là trong xã hội CS giả dối hiện nay, ông Hồ đã bị biến thành cái mỏ bùng nhùng cho bộ máy cai trị kiếm chác cả quyền lực lẫn tiền của. Đâu đâu cũng xây đắp cổng chào, tượng bác, đền thờ bác. Những kẻ rao giảng đạo đức Hồ Chí Minh lại chính là những kẻ tham nhũng nhất, các cựu Bộ trưởng Thông tin-Truyền thông Trương Minh Tuấn, Nguyễn Bắc Son… là ví dụ cho sự lợi dụng cái bùng nhùng ấy để che đậy cho những hành vi trộm cắp, chứ thâm tâm họ không hề quý trọng gì ông Hồ.
Khi bộ mặt thật vô đạo đức, thối nát và tham nhũng đến vô độ ngày càng làm cho đảng CSVN mất niềm tin, thì họ cần phải dựng lên một hình nhân thế mạng. Chứ thực ra lý lịch ông Hồ rất là đen tối.
Ông ôm Chủ nghĩa CS bên Châu Âu mà người ta đã sa thải về là sai lầm. Ông cướp Chính quyền dân chủ Trần Trọng Kim, dựng lên Chính quyền CS độc tài cai trị lại càng sai lầm và cộng them tráo trở. Sau đó ông theo Mao đi cướp ruộng đất làm cuộc CCRĐ bất công, phi nhân tính, giết hại dã man như thời Trung cổ những người Đồng bang đã từng bỏ của, bỏ công cưu mang Chính phủ ông khi còn trứng nước.
Khiến hàng vạn người Dân có tài và vô tội phải chết một cách oan khuất thương đau.(trong đó có người bác của tôi là Nguyễn Doãn Lương đã từng cưu mang nuôi ông Đặng Xuân Khu- Trường Chinh. Bác tôi đã phải tự treo cổ lên khóm tre sau nhà vào lúc nửa đêm, vì biết hôm sau chúng sẽ đưa bác ra sân đình xử trạm). Ông Hồ là kẻ ăn cháo đá bát, vô ơn bạc nghĩa, lừa thầy phản bạn, quay quất lật lọng, nên mới dám ký lệnh giết cả ân nhân của ông, của Đảng ông là bà Cát Hạnh-Nguyện Thị Năm. Tội này còn ac hơn cả thời Nguyễn Phú Trọng phanh thây cụ Lê Đình Kình.
Ông hèn nhát làm ngơ để đồ đệ bức hại nhóm Nhân văn giai phẩm và tự phịa ra, dựng lên “nhóm chống Đảng” để có cớ tống tù và giết hại giới trí thức tài ba không cùng phe với mình.
Ông muốn đám đàn em tôn ông thành vị Thánh thơm tho, thanh tịnh và trong sạch như tờ giấy trắng tinh khôi, nên mới làm ngơ để chúng giết hại tàn bạo là cho xe cán chết cả ngư ời vợ chưa cưới từng ăn nằm với ông và đã có con chung là bà Nông Thị Xuân, để hòng xóa dấu vết không muốn cho ai biết rằng ông cũng trai gái nhẩy nhụa, trác táng như ai…
Dân tộc ta chết tới 5 triệu người vô tội cũng là do ông, do Đảng của ông hô “Nam tiến” đi xâm lược Miền Nam. Trong đội quân trùng điệp “xẻ dọc Trường Sơn” này đáng tiếc cũng có mặt tôi. Cuộc chiến huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt suốt 20 năm trời đằng đẵng; khiến máu chảy thành sông, xương chất thành núi một cách vô nghĩa cho một Chủ nghĩa quái thai mà do ông Hồ làm anh nuôi ít hiểu biết, tưởng hay bê về…
Vì ông Hồ không được đào tạo và học hành tử tế như các cụ Trần Trọng Kim, Ngô Đình Diệm v.v… Nên trình độ kém cỏi, chủ yếu là học mót, có đầu không đuôi. Mà thời đó ở phương Tây có nhiều Nhà Triết học cao siêu như Sokrates, Platon, Kant, Hegel, Nietzsche…sao ông không học? Chắc là ông đọc họ không hiểu nổi, nên không dám bê nền Triết học văn minh đó của họ về.
Để cho nhanh, ông chọn mỗi cái trò bạo lực dễ nhất là Triết học Marx dùng chuyên chính để chiếm đoạt. Thế rồi ông mải vội bỏ nghề anh nuôi, vất viên gạch nung bọc báo đi. hí hửng mang thứ triết học đã lỗi thời nhưng dễ bắt chước này về để kêu gọi dân đen hành nghề cướp.
Nên mới có câu khẩu hiệu ngày đó đại phản động không biết do ai nói ra mà đường lối của ông Hồ làm cũng đúng như thế là “Trí, phú, địa, hào đào tận gốc trốc tận rễ”.
Ông Hồ về nước, hãi chết nên ẩn náu trong rừng, trong hang, nhưng ông cố ló đầu ra hô hào bà con “Ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc”.
Và cứ như thế thành truyền thống, lớp cha trước lớp con sau, suốt 80 năm qua chúng ta chỉ có quen dùng vũ lực để tự thanh toán lẫn nhau. Việc hòa giải hòa hợp vẫn cứ khó khăn. Với lòng tự hào dân tộc, lúc nào cũng màu cờ sắc áo, ưa dùng văn hóa bạo lực, sẵn sàng phanh ngực ra như Lý Thường Kiệt với Nam quốc sơn hà, hô vang trên sông Như Nguyệt: “Mày có biết bố mày là ai không?”
Chế độ và Chính quyền hiện nay đã không còn chỗ dựa đạo đức để thuyết phục dân chúng nữa rồi. Hệ thống Tuyên giáo của đảng CSVN ra sức tô vẽ cho Hồ Chí Minh, khiến nhiều người Việt trong nước vẫn tin rằng ông Hồ là “Danh nhân văn hóa thế giới”, là bậc vĩ nhân, là người sáng lập ra nước VN, là vị Cha già Dân tộc v.v… mà không biết rằng đó là tin nhảm nhí. Mà không biết rằng ông Hồ là người mắc tội lớn nhất trong hàng ngũ Nguyên thủ của VN từ trước tới nay.
Thưa các quý vị, tôi cất công viết bài này vì tôi yêu Dân tộc đầy thương đau của tôi, tôi muốn Lịch sử của Dân tộc tôi phải sòng phẳng, rõ ràng và đúng đắn. Công và tội của các Nguyên thủ Quốc gia phải được đánh giá công tâm. Tôi buồn và hận vì giá như Dân tộc tôi đi đúng hướng thì nước VN chúng ta giờ đây đã đứng nhất Châu Á rồi. Vì chúng ta thuận lợi hơn Nhật rất rất nhiều…
Qua bài viết này tôi muốn kêu oan thay cho bao người Đồng bang của tôi ở cả hai miền Nam-Bắc đã nằm xuống một cách phí uổng vì một cuộc chiến vô nghĩa. Lẽ ra giải quyết mâu thuẫn như ở Đức thì không hề có đau thương như thế. Bởi sự đen đủi, kém may mắn của Dân tộc ta là ngay từ thủa ban đầu nước ta đã không có Minh quân lãnh đạo. Hoặc đã phôi thai một Chính quyền dân chủ nhưng bị ông Hồ cướp mất trắng tay.
Tôi viết bài này cũng là nén hương lòng thắp lên cho người bác xấu số của tôi và bao người khác đã phải tự vẫn trước bạo quyền và đã bị ông hồ hành hình một cách man rợ trong cuộc CCRĐ long trời lở đất.
Qua bài viết này tôi hy vọng người Dân VN sẽ sáng mắt ra là ông Hồ không phải là Danh nhân gì cả; mà ông là Ranh nhân!
Xin chân thành cảm ơn tất cả các Quý vị đã mất công đọc ạ!
Ảnh 1: Là thư đề nghị bằng tiếng Việt gửi UNESCO của ông Võ Đông Giang
Ảnh 2: Bản dịch đơn đề nghị ra tiếng Pháp
Ảnh 3: Là trích phần Nghị quyết thông qua trên cơ sở đề nghị của phía VN về việc tổ chức kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông Hồ tại cuộc họp của UNESCO vào tháng 10 năm 1987.
Nguyễn Doãn Đôn

No comments:

Post a Comment