; }

CHIẾN DỊCH ÁM SÁT TỔNG THỐNG

 • Ngày 21 tháng Giêng, 1968, thế giới gần như được một phen rùng mình khi một đội đặc nhiệm tinh nhuệ của Bắc Hàn tiến hành một âm mưu táo bạo nhằm ám sát Tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee ngay tại Dinh Tổng Thống, hay còn gọi là Ngôi Nhà Xanh (Blue House) tại Seoul.

Sự kiện này, mặc dù đã qua hơn nửa thế kỷ, vẫn còn được nhắc đến như một trong những âm mưu bất thành nổi tiếng nhất trong lịch sử bán đảo Triều Tiên.
Đội đặc nhiệm gồm 31 người thuộc Đơn vị 124 đã dành trọn hai năm ròng rã để luyện tập cho cuộc đột kích nguy hiểm này. Họ được huấn luyện trong mọi kỹ năng sát thủ, từ xâm nhập, vũ khí, cho đến chiến thuật sống còn, với một quyết tâm sắt đá: “Hoặc giết Tổng thống, hoặc chết.”
Nhóm này vượt biên giới vài ngày trước khi ra tay, mặc quân phục Hàn Quốc để trà trộn vào thủ đô Seoul. Nhưng vận may không đứng về phía họ. Chỉ còn cách Ngôi Nhà Xanh khoảng 100 mét, một vị trưởng cảnh sát địa phương nghi ngờ liền tiếp cận, đặt câu hỏi và kiểm tra giấy tờ. Khi các đặc nhiệm không thể thuyết phục, viên cảnh sát rút súng. Một cuộc đấu súng nổ ra ngay giữa phố, khiến đội đặc nhiệm phải tan tác trong vài phút.
Trong số 31 người, chỉ một lính may mắn trở về Bắc Hàn; một người khác bị bắt. 29 người còn lại bị tiêu diệt hoặc tự sát. Người bị bắt, Kim Shin-jo, thất vọng sâu sắc về kết quả chiến dịch, quyết định đầu hàng. Sau khi bị giam giữ một năm, Kim trở thành công dân Hàn Quốc. Tin tức về sự đầu hàng của anh ta đến Bắc Hàn khiến cha mẹ anh bị xử tử.
Sau này, Kim trở thành một mục sư và từ trần vào năm ngoái, để lại một câu chuyện đời đầy bi thương và phi thường.
Cuộc đột kích này cũng gây thương vong nặng nề cho phía Hàn Quốc và đồng minh: 26 người Hàn Quốc thiệt mạng cùng với 4 binh sĩ Mỹ. Lúc bấy giờ, hai miền Triều Tiên vẫn trong tình trạng ngừng bắn lỏng lẻo từ sau chiến tranh Triều Tiên (1950–1953), nhưng Bắc Hàn quyết định tấn công Ngôi Nhà Xanh vì họ tin rằng Hàn Quốc sẽ không thể phát động chiến tranh trở lại, khi hầu hết các đồng minh, đặc biệt là Hoa Kỳ và Úc, đang dồn lực lượng sang Việt Nam.
Và đúng như dự đoán của họ: Cuộc Tổng công kích Tết Nguyên đán (Tet Offensive) chỉ vài ngày sau đó đã làm rung chuyển Hoa Kỳ và khiến Mỹ phải tăng cường một lượng lớn quân ở Việt Nam.
Được, tôi sẽ kể lại **toàn bộ câu chuyện Đơn vị 684** bằng giọng kể dễ hiểu, tuần tự, như một câu chuyện truyện, từ lúc lập đội, huấn luyện, nổi loạn đến kết cục bi thảm:
---
**Câu Chuyện Bi Kịch Của Đơn Vị 684 – Những Người “Siêu Chiến Binh” Bị Số Phận Trêu Ngươi**
Vào những năm cuối thập niên 1960, sau khi Bắc Hàn suýt ám sát Tổng thống Hàn Quốc Park Chung Hee, Tổng thống Park quyết định trả đũa. Ông ra lệnh lập một đội đặc nhiệm mới, với mục tiêu cao cả: xâm nhập Bắc Hàn và ám sát nhà lãnh đạo Kim Il-Sung. Nhưng điều đặc biệt là, đội này không được tuyển từ những binh sĩ tinh nhuệ, mà gồm 31 người tội phạm nhỏ và những kẻ bất hảo, được chính phủ Hàn Quốc coi là “dễ vứt đi”.
Ý tưởng của Park là biến những kẻ hư hỏng này thành siêu chiến binh dũng cảm, đủ sức xâm nhập Bắc Hàn và hoàn thành nhiệm vụ nguy hiểm. Họ được đưa vào huấn luyện cực kỳ khắc nghiệt trong vòng ba năm phải chịu mọi thử thách từ chiến đấu sinh tồn, tập luyện thể lực, đến kỷ luật thép. Trong thời gian này, bảy người trong đội bị xử tử vì vi phạm nội quy, là lời cảnh cáo nghiêm khắc cho những người còn lại.
Tuy nhiên, con người có giới hạn của nó. Sau ba năm cực khổ, nhóm không chịu nổi áp lực. Ngày định mệnh đến: họ nổi loạn ngay trong trại huấn luyện. Trong cơn giận và tuyệt vọng, họ giết 18 lính canh, những người đã giám sát họ suốt ba năm khắc nghiệt, rồi tìm cách bỏ trốn khỏi trại.
Nhóm trốn chạy đến bờ biển, hy vọng thoát khỏi sự kiểm soát của Hàn Quốc. Trên đường, họ chiếm một chiếc xe buýt để đi nhanh hơn. Nhưng số phận vẫn trêu ngươi: khi đến gần khu vực giáp biên giới với Bắc Hàn, họ vô tình gặp lực lượng Bắc Hàn. Một cuộc đọ súng nổ ra. Trong tình huống hỗn loạn này, 20 người bị bắn chết, chỉ còn lại bốn người. Sau đó, bốn người còn lại cũng bị xử tử.
Cuối cùng, chiến dịch tưởng là thông minh và hùng tráng của Tổng thống Park kết thúc trong một bi kịch thảm hại. Những người mà ông từng hy vọng sẽ trở thành “siêu chiến binh” lại chết trong nổi loạn hoặc bị giết bởi số phận trớ trêu. Không còn ai sống sót để thực hiện nhiệm vụ ban đầu: ám sát Kim Il-Sung.
Câu chuyện này để lại bài học lịch sử và đạo đức sâu sắc: Áp lực và huấn luyện khắc nghiệt không phải lúc nào cũng tạo ra chiến binh hoàn hảo.
Những con người bị ép buộc vào tình thế cực đoan, nếu không có lòng tự nguyện, dễ nổi loạn.
Và, đôi khi, số phận và tình huống bất ngờ có thể kết liễu cả những kế hoạch tinh vi nhất.
Nhìn lại, ta thấy đây là một trong những câu chuyện nghịch lý và trớ trêu nhất trong lịch sử quân sự hiện đại: một đội đặc nhiệm “siêu hạng” được lập ra để trả thù Bắc Hàn, cuối cùng lại tự hủy hoại mình, gây thương vong nặng nề và trở thành một bài học bi thương nhưng sinh động cho các thế hệ sau.
Trở lại Seoul, Tổng thống Park sống sót sau âm mưu này nhưng vận mệnh của ông cũng không yên: Năm 1979, Park bị chính giám đốc tình báo của mình giết , một cú sốc khác khiến đất nước rúng động. Như vậy, âm mưu ám sát và các phản ứng trả đũa từ hai phía đã chứng minh một điều: bán đảo Triều Tiên luôn là mảnh đất của những cuộc phiêu lưu quân sự đầy rủi ro và những bước đi chính trị nguy hiểm, nơi “may mắn” và “bi kịch” luôn đan xen nhau.
Sự kiện ngày 21 tháng Giêng, 1968, cũng để lại những bài học chiến lược không thể quên: các đội đặc nhiệm, dù được huấn luyện kỹ lưỡng đến đâu, vẫn có thể thất bại trước những tình huống bất ngờ. Và các âm mưu chính trị, đặc biệt trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh, luôn tiềm ẩn rủi ro cực lớn cho cả những người khởi xướng lẫn mục tiêu.
Ngày nay, khi nhìn lại, người ta không khỏi cảm thấy vừa kinh ngạc vừa châm biếm: một đội sát thủ tinh nhuệ, với đầy đủ kỹ năng và quyết tâm, suýt nữa đã làm rung chuyển chính quyền Seoul, nhưng lại bị thất bại bởi một viên cảnh sát “tinh ý” giữa đường. Và trong một phản ứng “nghịch lý lịch sử”, chính Tổng thống Park cũng từng thử dùng những tên tội phạm để “trả đũa” Bắc Hàn, nhưng cuối cùng họ lại quay lưng, dẫn đến một thảm kịch khác.
Câu chuyện này, nếu nhìn từ góc độ báo chí VNCH, là minh chứng sống động cho câu ngạn ngữ: “Trời có mắt, người đời có tai.” Những âm mưu lớn, dù tinh vi đến đâu, vẫn không thoát khỏi những tình huống đời thường có thể làm sụp đổ tất cả. Và lịch sử bán đảo Triều Tiên, với những vụ đột kích, nổi loạn và âm mưu ám sát, vẫn là một chuỗi bi kịch xen lẫn kịch tính, để lại những bài học mà người đời sau không thể quên.
- Đoàn Xuân Thu.
• Melbourne.

No comments:

Post a Comment