“Thằng Ngốc” — và đó chính xác là điều anh ấy muốn.
Hegdahl nhập vai hoàn hảo: vụng về, nhẹ dạ, lơ ngơ như “mất căn”. Cai ngục cười khẩy, nghĩ anh vô hại, rồi nới lỏng canh gác vì tin rằng một kẻ “đầu óc có hạn” thì chẳng thể làm nên trò trống gì. Sai lầm to.
Trong lúc giả vờ vấp ngã, loạng choạng, Hegdahl lén đổ đất vào bình xăng xe tải của đối phương, làm hỏng phương tiện mà họ không hề hay biết.
Nhưng hành động anh hùng nhất của anh còn “tàng hình” hơn thế:
anh ghi nhớ thông tin của từng bạn tù — tên, ngày bị bắt, tình trạng giam giữ — những dữ liệu mà phía Bắc Việt Nam giữ kín.
256 cái tên.
256 gương mặt.
256 gia đình cần biết người thân vẫn còn sống.
Anh làm cách nào để nhớ hết?
Hegdahl “đóng gói” từng tên, từng chi tiết vào giai điệu “Old MacDonald Had a Farm”, lẩm nhẩm mỗi ngày cho đến thuộc lòng.
Năm 1969, phía Bắc Việt Nam quyết định thả Hegdahl, tưởng rằng đó sẽ là một cú đánh tuyên truyền: phóng thích “thằng ngốc người Mỹ”.
Nhưng thực ra, họ vừa thả một “ổ cứng sống” giá trị bậc nhất của cuộc chiến.
Vừa đặt chân về Mỹ, Hegdahl đọc vanh vách mọi cái tên, mọi chi tiết — 256 tù binh được xác nhận, không ai bị lãng quên.
Đôi khi, sức mạnh lớn nhất không nằm ở cơ bắp,
mà nằm ở can đảm để cho người khác coi thường mình — rồi âm thầm làm điều đúng đắn. 
sT